HỌC GIỎI CHƯA ĐỦ, PHẢI ĐỦ SỨC MÀ ĐI – ĐỦ LÌ ĐỂ KHÔNG GỤC, ĐỦ VỮNG ĐỂ KHÔNG THẤT BẠI

HỌC GIỎI CHƯA ĐỦ, PHẢI ĐỦ SỨC MÀ ĐI – ĐỦ LÌ ĐỂ KHÔNG GỤC, ĐỦ VỮNG ĐỂ KHÔNG THẤT BẠI

Khi điểm số đẹp vẫn chưa đủ để cha mẹ yên lòng

Hình ảnh Ghim câu chuyện

Có những đứa trẻ khiến cha mẹ rất tự hào khi nhìn vào bảng điểm. Con học nhanh, nhớ tốt, làm bài ổn, thi cử không quá khó khăn. Nhưng rồi chỉ một bài kiểm tra thấp hơn kỳ vọng, con khóc. Một lời chê của bạn bè, con suy nghĩ cả tuần. Một lần không được chọn, con lập tức tin rằng mình “không đủ tốt”. Một bài toán làm mãi không ra, con cáu gắt, đập bàn, bỏ cuộc. Và chính những khoảnh khắc ấy mới khiến cha mẹ bắt đầu nhận ra một sự thật khó chấp nhận: con có thể học rất giỏi, nhưng chưa chắc đã đủ sức để đi đường dài.

Bởi cuộc đời sau này của con không chỉ có những đề bài đã được thầy cô dạy trước. Sẽ có những bài toán không có đáp án cuối sách, những cuộc cạnh tranh không ai nhường, những lần bị từ chối dù con đã cố gắng, những thất bại không thể sửa lại bằng một bài kiểm tra khác, những mối quan hệ khiến con tổn thương và những quyết định mà cha mẹ không thể cầm tay con để chọn hộ. Đến một ngày, cha mẹ không thể ngồi bên cạnh mà nói “bình tĩnh đi con”, “để mẹ giải quyết”, “không sao đâu, lần sau làm lại”. Khi ấy, thứ giữ con đứng vững không còn là điểm số. Đó là nội lực.

Điều đáng sợ không phải là con thất bại, mà là con không biết phải làm gì sau thất bại

Rất nhiều cha mẹ dành cả tuổi thơ của con để lo con học chưa đủ, nhưng lại quên mất rằng một ngày nào đó, điều con thiếu nhất có thể không phải kiến thức. Chúng ta hỏi con “hôm nay được mấy điểm?”, “sao bài này cũng sai?”, “bạn kia làm được mà sao con không làm được?”, nhưng ít khi hỏi: “Khi không làm được, con có biết mình phải làm gì tiếp theo không?” Chúng ta muốn con đứng đầu lớp, nhưng đôi khi lại chưa dạy con cách đứng dậy sau một lần đứng cuối. Chúng ta muốn con tự tin, nhưng lại vô tình khiến con tin rằng giá trị của mình phụ thuộc vào thành tích. Chúng ta muốn con mạnh mẽ, nhưng lại giải quyết hộ quá nhiều đến mức con chưa từng học cách tự xử lý một thất bại nhỏ.

Ở lớp 3, thất bại có thể chỉ là một bài toán khó. Ở lớp 6, đó có thể là việc bị một nhóm bạn xa lánh. Ở lớp 9, đó có thể là áp lực thi cử và so sánh. Đến lớp 12, nó có thể là một kỳ thi quan trọng, một lựa chọn ngành học, một lần nhận ra mình không giỏi như mình từng nghĩ. Sau đó là đại học, công việc, tình yêu, tiền bạc, các mối quan hệ và vô số tình huống mà cha mẹ không còn đủ gần để xử lý hộ. Nếu từ nhỏ mọi bài toán đều có người giải hộ, mọi cảm xúc đều có người dỗ hộ, mọi xung đột đều có người đứng ra thu xếp, thì đến lúc cuộc đời buộc con phải tự đứng, con sẽ đứng bằng gì?

IQ – Con cần một cái đầu biết nghĩ, không chỉ một cái đầu biết nhớ

Trong giáo dục hiện đại, IQ không nên được hiểu đơn giản là một con số hay một cách để phân loại trẻ “thông minh hơn” hay “kém thông minh hơn”. Điều quan trọng hơn là những năng lực nhận thức giúp trẻ học, suy luận, giải quyết vấn đề, quan sát, ghi nhớ, tập trung, lập kế hoạch và biết điều chỉnh cách học của mình. OECD Learning Compass 2030 cũng nhấn mạnh vai trò của kỹ năng nhận thức và siêu nhận thức như tư duy phản biện, giải quyết vấn đề và “học cách học” trong sự phát triển của người học.

Một đứa trẻ thực sự có năng lực không phải là đứa trẻ chưa bao giờ gặp bài khó, mà là đứa trẻ khi gặp bài khó biết dừng lại và tự hỏi: “Con đang vướng ở đâu?”, “Thông tin nào con chưa hiểu?”, “Cách này không được thì có cách nào khác?”, “Con sai từ bước nào?”, “Con cần ai hỗ trợ?”. Đó là lúc trí thông minh không còn chỉ nằm trên một bài kiểm tra, mà trở thành khả năng tìm đường khi chưa có sẵn con đường.

EQ – Đừng để một đứa trẻ rất thông minh lại thua chính cảm xúc của mình

Có những đứa trẻ làm được bài toán khó nhưng chỉ cần một câu nói của bạn bè là mất bình tĩnh. Có những đứa trẻ học rất giỏi nhưng không thể nói “con đang buồn”, “con đang sợ”, “con đang thấy mình không đủ tốt”. Có những em thuộc rất nhiều kiến thức nhưng lại không biết cách giải quyết một cuộc cãi nhau, không biết cách từ chối, không biết cách nói ra nhu cầu và cũng không biết cách dừng mình lại trước một phản ứng bốc đồng.

Các mô hình khoa học về trí tuệ cảm xúc, trong đó có cách tiếp cận của Mayer, Salovey và Caruso, xem EQ như năng lực nhận biết, hiểu và quản lý thông tin cảm xúc. Trong giáo dục xã hội – cảm xúc, CASEL cũng nhấn mạnh các miền năng lực như tự nhận thức, tự quản lý, nhận thức xã hội, kỹ năng quan hệ và ra quyết định có trách nhiệm. Điều đó có nghĩa rằng dạy EQ không phải là dạy trẻ thuộc lòng tên của vài loại cảm xúc. Biết “đây là tức giận” chưa có nghĩa là con biết làm gì khi đang tức giận. Đích đến phải là việc trẻ nhận ra điều gì đang diễn ra trong mình, hiểu phản ứng của mình sẽ dẫn đến điều gì và biết lựa chọn cách hành động tốt hơn.

Cha mẹ không thể sống thay cảm xúc của con. Không thể đau thay con, bình tĩnh thay con, đối diện thay con. Điều cha mẹ có thể làm là giúp con hình thành một hệ thống bên trong đủ vững để khi không có người lớn ở cạnh, con vẫn giữ được chính mình.

AQ – Không phải dạy con “cắn răng mà chịu”, mà dạy con biết đi tiếp

Có một kiểu “rèn bản lĩnh” rất dễ khiến người lớn nhầm lẫn: cho rằng trẻ càng chịu nhiều, càng ít khóc, càng không than phiền thì càng mạnh mẽ. Nhưng bản lĩnh không đồng nghĩa với chai lì. Một đứa trẻ thật sự có năng lực vượt khó không phải là đứa trẻ không biết đau, mà là đứa trẻ biết đau nhưng không để nỗi đau quyết định toàn bộ hành động tiếp theo.

Trong chương trình 3Q, AQ nên được hiểu theo nghĩa rộng gắn với khả năng phục hồi, thích nghi, tự điều chỉnh, ứng phó và kiên trì. Nghiên cứu về resilience cho thấy khả năng phục hồi không phải là một đặc tính cố định mà trẻ hoặc “có” hoặc “không có”; nó được hình thành từ những nguồn lực cá nhân, gia đình, nhà trường, mối quan hệ và những trải nghiệm thử thách phù hợp. Vì vậy, AQ không phải là ép con chịu đựng. AQ là khi con có thể nói: “Con đang rất buồn, nhưng con biết bước tiếp theo con cần làm gì.” Không phải “con không được thất bại”, mà là “một lần thất bại không có quyền định nghĩa con là ai”.

Cha mẹ có thể mua cho con một khóa học tốt, một chiếc máy tính tốt, một môi trường học tốt. Nhưng không ai có thể mua sẵn cho con khả năng đứng dậy. Năng lực ấy chỉ hình thành khi trẻ được va chạm, được hướng dẫn, được phản tư, được sai trong một môi trường an toàn và được học cách tự mình quay trở lại.

Ba năng lực hội tụ trong cùng một đứa trẻ

Hãy hình dung con nhận một bài kiểm tra thấp hơn mong đợi. IQ giúp con phân tích mình sai ở đâu. EQ giúp con nhận ra mình đang thất vọng, xấu hổ hay tức giận. AQ giúp con quyết định ngày mai mình sẽ làm gì để tốt hơn. Nếu chỉ có IQ, trẻ có thể hiểu mình sai nhưng không chịu nổi cảm giác thất bại. Nếu chỉ có EQ, trẻ có thể hiểu cảm xúc nhưng chưa chắc biết cách giải quyết vấn đề. Nếu chỉ có AQ, trẻ có thể rất cố gắng nhưng tiếp tục cố bằng một chiến lược sai. Ba năng lực cần đi cùng nhau để tạo nên một đứa trẻ vừa biết nghĩ, vừa biết giữ mình, vừa biết đi tiếp.

Đó cũng là lý do Học viện Kim Cương không nhìn IQ – EQ – AQ như ba môn học rời rạc. Ba nhóm năng lực này cần được phát triển theo một tiến trình: Nhận biết – Tự quản – Ứng dụng – Tự chủ – Phát triển. Ban đầu, trẻ học cách hiểu điều gì đang diễn ra trong suy nghĩ, cảm xúc và hành vi của mình. Sau đó trẻ học cách điều chỉnh. Tiếp theo là vận dụng trong những tình huống thật, từng bước hình thành khả năng tự lựa chọn, tự chịu trách nhiệm và cuối cùng là tự phát triển mà không cần người lớn đứng bên cạnh mãi.

Bắt đầu đúng – Bền vững – Dài lâu

Một năng lực không thể được hình thành sau một vài buổi học. Trẻ có thể nghe một bài giảng về kiểm soát cảm xúc hôm nay, nhưng ngày mai vẫn nổi nóng. Có thể biết “không nên bỏ cuộc”, nhưng khi gặp một bài toán khó vẫn buông bút. Có thể hiểu “phải lập kế hoạch”, nhưng vẫn trì hoãn. Đó không phải thất bại của trẻ, mà là bản chất của quá trình hình thành năng lực: biết chưa đồng nghĩa với làm được, làm được một lần chưa đồng nghĩa với làm được bền vững.

Vì vậy, lộ trình giáo dục cần bắt đầu từ những nền tảng nhỏ, lặp lại trong nhiều bối cảnh, nâng dần mức độ khó và chuyển trách nhiệm từng bước từ giáo viên, cha mẹ sang chính đứa trẻ. Bắt đầu là để con có công cụ. Bền vững là để công cụ trở thành thói quen. Dài lâu là khi thói quen ấy trở thành một phần trong cách con suy nghĩ, cảm nhận và hành động.

Thắp sáng tài năng 3Q – Không chỉ để con “giỏi hơn”, mà để con đủ sức sử dụng cái giỏi của mình

Một đứa trẻ có tài năng nhưng không hiểu mình có thể bỏ phí chính tài năng ấy. Một đứa trẻ thông minh nhưng không biết học có thể ngày càng hụt hơi. Một đứa trẻ nhạy cảm nhưng không biết quản lý cảm xúc có thể bị chính sự nhạy cảm làm tổn thương. Một đứa trẻ có ước mơ nhưng không chịu được thất bại có thể bỏ cuộc ngay trước khi năng lực thật sự kịp xuất hiện.

Đó là lý do Thắp sáng tài năng – 3Q không được xây dựng để tạo ra những đứa trẻ hoàn hảo, càng không phải để hứa rằng con sẽ không bao giờ thất bại. Điều Học viện Kim Cương hướng tới là một đứa trẻ không dễ bị thất bại đánh gục. Con biết nghĩ khi gặp vấn đề, biết giữ mình khi cảm xúc nổi lên, biết thay đổi cách làm khi chiến lược cũ không hiệu quả, biết tìm kiếm hỗ trợ khi cần và biết quay trở lại mục tiêu sau một lần vấp ngã.

IQ giúp con biết nghĩ, EQ giúp con biết hiểu và làm chủ mình và AQ giúp con biết đi tiếp. Khi ba năng lực này cùng được nuôi dưỡng, điều cha mẹ nhận được không chỉ là một đứa trẻ học tốt hơn, mà là một đứa trẻ ngày càng có khả năng tự đứng trên đôi chân của mình.

Cha mẹ nào rồi cũng sẽ phải buông tay con ở một thời điểm nào đó. Không phải vì hết yêu, mà vì con phải lớn. Điều đau nhất không phải là ngày con đi xa. Điều đau nhất là đến ngày ấy, cha mẹ mới nhận ra mình đã chuẩn bị cho con rất nhiều kiến thức, nhưng lại chưa kịp chuẩn bị cho con đủ nội lực để bước vào đời.

Học giỏi chưa đủ, phải đủ sức mà đi. Đủ đầu để nghĩ, đủ tâm để vững, đủ bản lĩnh để không buông.

Đó là điều Học viện Kim Cương muốn đồng hành cùng cha mẹ xây dựng thông qua khóa học THẮP SÁNG TÀI NĂNG – 3Q: IQ × EQ × AQ.

Bắt đầu đúng – Rèn luyện bền vững – Đồng hành dài lâu.

Leave A Comment